Quản lý thời gian làm việc hiệu quả

0
COM

Quản lý thời gian là một trong những kỹ năng mà không ai thực sự dạy bạn trong lớp học nhưng để đạt được mục tiêu của bạn, bạn phải học. Và nó không quan trọng bạn có tay nghề như thế nào nếu công việc không được sắp xếp một cách hợp lý. Hiện nay, trong cuộc sống chúng ta phải tiếp cận với quá nhiều thông tin, đó là điều cần thiết để phân biệt thông tin cần cho công việc.

Dưới đây là một số bí quyết giúp bạn có thể quản lý thời gian của mình một cách hiệu quả nhất:
Tổ chức danh sách công việc mỗi ngày
Để quản lý thời gian làm việc hàng ngày hiệu quả, bạn phải biết ưu tiên việc nào cần làm trước, việc nào làm sau. Tạo một danh sách công việc phải làm và tạo thành một thói quen liên tục và cập nhật thường xuyên. Có lập danh sách trong sổ hoặc điện thoại. Nếu các hoạt động lớn được chia nhỏ thành nhiều phần nhỏ hơn và mục tiêu hàng ngày được thiết lập, việc quản lý công việc sẽ trở lên dễ dàng hơn. Tiếp theo là việc thực hiện công việc theo danh sách công việc..
Làm việc một cách có tổ chức
Đôi khi bạn mất rất nhiều thời gian chạy qua chạy lại để tìm kiếm những vật dụng phục vụ cho công việc của mình. Với những vật dụng hay dùng đến bạn nên có những vị trí cố định để khi cần dùng đến bạn có thể xác định vị trí của chúng một cách nhanh chóng. Đây là công việc tưởng chừng là rất đơn giản nhưng nó lại giúp bạn tiết kiệm thời gian một cách tối đa.
Sắp đặt bàn làm việc gọn gàng với hệ thống hồ sơ, tài liệu riêng khoa học, có lịch công tác chính cho cả khoảng thời gian dài với các công việc cụ thể hàng ngày, và đừng quên một cái… sọt rác ở bên cạnh.
Nói “không" để trì hoãn
Hầu hết chúng ta có xu hướng trì hoãn nhiệm vụ khó khăn. Nhưng nếu bạn nghiêm túc về việc đạt được mục tiêu của bạn thì bạn cần phải tập trung hoàn thành nhiệm vụ của bạn. Do một số nhiệm vụ khó khăn khiến tâm trí của bạn không thoải mái. Nếu bạn liên tục trì hoãn và bỏ lỡ thời hạn, có lẽ bạn nên xem xét cẩn thận công việc hiện tại của bạn, mục tiêu nghề nghiệp của bạn, điểm mạnh của bạn, và lợi ích của bạn.
Thói quen trì hoãn thường là dấu hiệu của sự không hài lòng nội bộ. Một trong những yếu tố cần thiết của quản lý thời gian là để liên tục tự hỏi mình trong ngày, các hoạt động tôi đang làm hiện nay trực tiếp hoặc gián tiếp giúp bạn đạt được các mục tiêu lâu dài bạn đã thiết lập cho bản thân mình? Nếu câu trả lời là có, hãy tiếp tục làm việc.
Ảnh minh họa

Biết rõ khi nào mình làm việc hiệu quả nhất. Nếu thấy mình làm việc vào buổi sáng là hiệu quả nhất, tại sao lại không đưa những công việc quan trọng vào buổi sáng? Những thời gian không phải là “đỉnh” thì dành để làm những công việc mang tính chất thường nhật, kém hấp dẫn hơn. Cũng có người thấy họ chỉ viết lách hiệu quả trong không gian yên tĩnh vào lúc… nửa đêm. Cũng không phải thói quen xấu nhưng sẽ bất lợi vì nếu muốn hỏi han, điện thoại thì chỉ có cách chờ đến sáng hôm sau.
Nạp lại năng lượng của bạn
Quản lý thời gian là không chỉ về công việc, nó bao gồm cả thời gian để tận hưởng thành quả công việc của bạn.
Nếu bạn yêu thích công việc của bạn thì sau khi hoàn thành công việc bạn nghỉ ngơi để tận hưởng . Vì vậy, hãy học cách nghỉ ngơi để nạp năng lượng của bạn.
Đánh giá công việc hoàn thành
Với mỗi một công việc hoàn thành cũng cần được đánh giá để xem mức độ đạt được so với yêu cầu đề ra, từ đó để phát huy ưu điểm và hạn chế nhược điểm. Điều này nhằm mục đích giúp thực hiện công việc một cách khoa học nhất và có hiệu quả cao nhất.
Thời gian trôi đi và không chờ đợi bất kỳ ai vì thế hãy biết tận dụng và quản lý thời gian của mình để có thể hoàn thành công việc của mình với hiệu quả tối đa, đạt được mục tiêu mà mình đặt ra và không phải hối tiếc vì đã không đủ thời gian để hoàn thành những việc mà lẽ ra mình có thể.
Hãy sáng suốt để sử dụng quỹ thời gian của riêng mình một cách hiệu quả nhất.
Theo eva

Author:Nguyễn Văn Nhân

Giới thiệu về sách

0
COM
1. Giới thiệu về sách
LỜI GIỚI THIỆU
Viết một cuốn sách thường là công việc của cá nhân, nhưng thực ra là nếu bạn muốn nó được hàng ngàn hay hàng triệu người đọc, công việc đó cần nỗ lực của cả một đội ngũ. Tôi muốn trước tiên cảm ơn vợ tôi, Rochelle, con gái tôi, Madison, và con trai tôi, Jesse.

Cảm ơn vì đã dành cho tôi môi trường để làm những công việc tôi sinh ra để làm. Tôi cũng muốn được cảm ơn cha mẹ tôi, Sam và Sara, cũng như chị tôi, Mary, và anh rể tôi, Harvey, vì tình yêu và sự ủng hộ không bao giờ hết. Tiếp theo, tôi rất cảm ơn Gail Balsillie, Michelle Burr, Shelley Wenus, Robert và Roxanne Riopel, Donna Fox, A.Cage, Lorry Kouwenberg, Kris Ebbesen, và toàn thể nhân viên của Peak Potentials Trainning vì cố gắng và sự tận tụy trong công việc tạo ra những đóng góp tích cực cho cuộc sống con người cũng như trong việc làm cho Peak Potentials trở thành công ty đào tạo nhân lực phát triển nhanh nhất thế giới.
Cảm ơn đại lý xuất bản tài giỏi của tôi, Bonnie Solow, vì sự trợ giúp và động viên liên tục, và vì đã hướng dẫn tôi mọi ngóc ngách trong ngoài của nghề làm sách. Cảm ơn sâu sắc nữa là dành cho nhóm làm việc tại Harper Business: người xuất bản Steve Hanselman, người đã có một tầm nhìn cho dự án này và đã bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức vào đó; cho người biên tập tuyệt vời của tôi, Herb Schaffner; cho giám đốc tiếp thị keith Pfeffer; và cho giám đốc quan hệ công chúng Larry Hughes. Một sự cảm ơn đặc biệt dành cho các bạn tôi, Jack Canfield, Robert G.Allen, and Mark Victor Hansen vì tình bạn và sự ủng hộ không ngừng tù đầu.
Cuối cùng, tôi cảm ơn chân thành và sâu sắc tất cả học viên đã tham gia các buổi đào tạo của Peak Potentials, nhân viên hỗ trợ và các đối tác trong các sự kiện chung. Không có các bạn, sẽ không có các buổi đào tạo làm thay đổi cuộc sống.
T.Harv Eker

LỜI NGƯỜI DỊCH:

Có một sự thôi thúc nội tâm buộc tôi phải dịch lại cuốn sách này. Cho bản thân tôi, cho gia đình, cho bạn bè và các đối tác của tôi, vì mọi người đều rất quan trọng (tất nhiên ở các mức độ khác nhau) đối với hạnh phúc và thành công của tôi.
Tôi đã cố gắng dịch không bỏ sót, không thêm thắt, không cố dịch “hay hơn”, mà chỉ cố gắng dịch đúng, dịch đủ, dịch sát với nội dung và tinh thần nguyên bản của T.Harv Eker nhất mà tôi có thể, nhưng chắc chắn sẽ không tránh khỏi còn rất nhiều sai sót.
Vì vậy, nếu ai nhận được bản dịch này mà không thích, cho tôi xin lỗi vì tôi không có ý gì khác ngoài chia sẻ để hiểu, để học, để phát triển sao cho chúng ta hạnh phúc hơn, thành công hơn – như chúng ta xứng đáng được thế.
Tôi dịch lại cuốn sách này với lòng ngưỡng mộ và biết ơn sâu sắc dành cho tác giả – ông T.Harv Eker, người tôi đã được nghe giảng ba ngày từ 23/05 đến 25/05/2008 trong Khóa học Millionaire Mind Intensive vừa qua tại Kuala Lumpur.
Cám ơn, cám ơn, cám ơn, Harv!
T.T.Nam
*******************************
T.Harv Eker là ai,
và tại sao tôi nên đọc cuốn sách này?

Mọi người thường bị sốc khi bắt đầu các buổi đào tạo của tôi, khi một trong những điều đầu tiên tôi nói với họ là: “Đừng tin một lời nào tôi nói.” Tại sao tôi đề nghị thế? Bởi vì tôi chỉ có thể nói theo kinh nghiệm của bản thân. Không một phương án, ý tưởng mà tôi chia sẻ là mặc nhiên thật hay giả, đúng hay sai. Chúng chỉ phản ánh các kết quả của riêng tôi, và các kết quả kỳ diệu tôi đã thấy trong cuộc sống của hàng nghìn và hàng nghìn học viên của tôi. Nói vậy, dù sao tôi cũng tin rằng nếu bạn sử dụng những nguyên tắc bạn học được trong cuốn sách này, bạn sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời của mình. Đừng chỉ đọc sách này. Hãy nghiền ngẫm nó như thể cuộc sống của bạn phụ thuộc vào nó. Rồi hãy áp dụng những nguyên tắc đó cho bản thân. Điều nào hiệu quả, hãy tiếp tục. Điều nào không hiệu quả, bạn hãy vất bỏ chúng.
Tôi biết tôi có thể bị cho là thiên vị, nhưng khi nói về tiền bạc, đây có thể là cuốn sách quan trọng nhất bạn từng đọc. Tôi hiểu rằng đó là một tuyên bố nghiêm túc, nhưng sự thực là, cuốn sách này cung cấp những mối liên hệ còn thiếu giữa khát vọng thành công của bạn với thành tựu đã đạt được của bạn. Như bạn bây giờ có thể nhận ra, đó là hai thế giới khác biệt.
Tất nhiên là bạn đã đọc những cuốn sách khác, nghe những băng cassette hay đĩa CD, tham dự các khóa học, và nghe về hàng lô các phương cách làm giàu, có thể là trong kinh doanh bất động sản, chứng khoán, hoặc làm doanh nghiệp. Nhưng chuyện gì đã xảy ra? Với đa số người, không gì ghê gớm xảy ra cả! Họ chợt tỏa sáng năng lượng rất ngắn ngủi rồi lại trở về trạng thái cũ.
Cuối cùng, đã có câu trả lời. Nó đơn giản, nó là qui luật, và bạn không thể trốn tránh nó. Tất cả qui về một điều: nếu kế hoạch tài chính trong tâm thức của bạn không được “cài đặt” cho thành công, tất cả những gì bạn học được, những gì bạn biết, và những gì bạn làm cũng sẽ không giúp gì hơn cho bạn được cả!
Trong cuốn sách này, chúng tôi sẽ chỉ rõ cho bạn tại sao một số người sẽ đi tới đích giàu có và số khác lại như hướng tới cuộc sống đầy khó khăn. Bạn sẽ hiểu cội rễ của thành công và nghèo hèn, hay thất bại tài chính và sẽ bắt đầu thay đổi tương lai tài chính của bạn sao cho tốt hơn. Bạn sẽ hiểu tại sao thời thơ ấu lại ảnh hưởng sâu sắc lên kế hoạch tài chính trong tâm thức của bạn và sự ảnh hưởng đó có thể dẫn đến những suy nghĩ và thói quen tự hại bản thân thế nào. Bạn sẽ thử nghiệm những tuyên bố mạnh mẽ để giúp bạn thay thế những cách nghĩ không hỗ trợ bằng cách nghĩ thành công “Wealth File” sao cho bạn nghĩ và thành công như người giàu. Bạn cũng sẽ thực tập chiến lược từng bước để nâng cao thu nhập và xây dựng sự thịnh vượng.
Trong Phần I cuốn sách, chúng tôi sẽ giải thích mỗi chúng ta thường suy nghĩ và hành động theo điều kiện đặt trước khi liên quan đến tiền bạc như thế nào. Chúng tôi cũng trình bày rõ chiến thuật bốn bước để điều chỉnh kế hoạch tài chính vô thức của chúng ta.
Trong Phần II, chúng ta sẽ xem xét sự khác nhau trong cách nghĩ giữa người giàu, trung lưu và người nghèo. Chúng tôi sẽ cung cấp mười bảy cách suy nghĩ, thái độ và hành động cần làm để có thể dẫn đến thay đổi bền vững trong cuộc sống tài chính và thành công của bạn.
Qua cuốn sách chúng tôi cũng chia sẻ một số ví dụ từ hàng nghìn lá thư và emails tôi nhận được từ các học viên đã tham gia các khóa học Chuyên sâu về Tư Duy Triệu Phú và đã đạt những kết quả to lớn trong cuộc sống của họ.
Còn kinh nghiệm của tôi thì sao? Tôi từ đâu đến? Có phải bao giờ tôi cũng thành công? Tôi ước vậy!
Như phần lớn các bạn, tôi được đánh giá là có nhiều tiềm năng nhưng lại thể hiện được rất ít ỏi. Tôi đọc mọi cuốn sách, nghe mọi băng đĩa, tham gia mọi khóa học có thể. Tôi rất, rất, rất muốn mình trở nên thành công. Tôi không biết đó là vì tiền bạc, vì sự tự do, vì bản thân chữ thành công hay chỉ vì muốn chứng tỏ mình giỏi giang trong con mắt của cha mẹ tôi, nhưng đúng là tôi như bị mê mẩn với việc trở nên thành công. Khi ngoài hai mươi, tôi đã bắt đầu vài công việc kinh doanh, mỗi lần đều với ước mơ làm nên cơ nghiệp lớn, nhưng kết quả của tôi đều rất buồn nản hay tệ hơn nữa.
Tôi vượt qua thất bại và luôn cố vươn lên ngay sau đó. Tôi bị nhiễm bệnh “con quái vật hồ Loch Ness”: Tôi chỉ nghe thấy khái niệm lợi nhuận, nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy nó. Tôi luôn nghĩ, “Chỉ cần mình tìm ra đúng việc kinh doanh, lên đúng “con ngựa” của mình, mình sẽ làm được”. Nhưng tôi đã sai. Không có gì trôi chảy cả, ít nhất là với tôi. Và phần sau của câu trên đã làm tôi gục ngã. Tại sao người khác thành công trong đúng công việc tôi đã làm, còn tôi thì phá sản? Chuyện gì xảy ra với “Ngài Tiềm năng”?
Vậy nên tôi bắt đầu nghiêm túc rà soát tâm thức mình. Tôi kiểm tra các niềm tin của mình, và nhận ra dù tôi đã nói tôi thực sự muốn giàu có, trong sâu thẳm tôi lại lo lắng về điều đó. Tôi luôn lo ngại. Tôi lo ngại rằng mình sẽ thất bại, tệ hơn, rằng sẽ thành công song lại để mất tất cả. Đó mới thực sự là đồ bỏ. Tệ hơn nữa, tôi bắt đầu nghi ngờ điều mọi người nhận xét về tôi, câu chuyện rằng tôi có mọi tiềm năng ấy. Điều gì xảy ra nếu tôi phát hiện ra rằng tôi không hề có chúng và số phận của tôi sẽ là gian khó và thất bại?
Và, như một kẻ may mắn thường gặp, tôi nhận được lời khuyên từ một người bạn cực kỳ giàu có của cha tôi. Ông ta đến nhà cha mẹ tôi chơi bài với các bạn, và khi qua sân thì nhận ra tôi. Đấy là lần thứ ba tôi trở về nhà, và sống trong tầng hầm. Tôi đoán cha tôi đã than phiền với ông ấy về sự tồn tại thiểu não của tôi, bởi vì khi thấy tôi ông ấy có ánh mắt rất thông cảm thường dành cho một đám tang.
Ông nói: “Harv, tôi đã từng bắt đầu giống như cậu, hoàn toàn thất bại.”

Tuyệt, tôi nghĩ, điều đó làm tôi cẩm thấy đỡ tệ hơn. Tôi nên cho ông biết rằng tôi đang bận… nhìn những mảng sơn bong ra trên tường.
Ông ta tiếp: “Nhưng rồi tôi nhận được vài lời khuyên làm thay đổi cuộc đời tôi, và tôi muốn truyền nó lại cho cậu”. Ồ không, lại một bài giảng cha-con nữa đây, và ông ta thậm chí không phải cha tôi! Cuối cùng, ông ấy nói: “Harv, nếu công việc kinh doanh không tốt như cậu muốn, tất cả có nghĩa là có gì đó cậu không biết”.

Là một gã trẻ tuối ương bướng khi đó, tôi nghĩ tôi đã biết tất cả, nhưng khốn nỗi, tài khoản ngân hàng của tôi lại nói điều khác hẳn. Vì vậy, cuối cùng tôi bắt đầu lắng nghe.

Ông ta tiếp: “Cậu có biết rằng hầu hết người giàu suy nghĩ theo những cách rất giống nhau?”
Tôi nói: ”Không, cháu thực sự chưa từng cân nhắc điều đó”.

Ông đáp: “Đó không phải một khoa học chính xác, nhưng trong phần lớn trường hợp, người giàu suy nghĩ theo một cách nhất định, còn người nghèo suy nghĩ theo cách hoàn toàn ngược lại, và chính những cách suy nghĩ đó quyết định hành động của họ, và vì thế quyết định kết quả của họ.” Ông tiếp: “Nếu cậu nghĩ theo cách của người giàu và làm cái người giàu làm, cậu có tin cậu cũng sẽ trở nên giàu có?”


Tôi nhớ là mình đã trả lời với tất cả sự tin tưởng “cháu nghĩ thế”. “Vậy thì,” ông ấy nói, “tất cả những gì cháu cần phải làm là sao chép cách nghĩ của người giàu.”
Vẫn còn rất hoài nghi lúc đó, tôi nói: “Thế bác nghĩ gì ngay lúc này?” Và ông ấy trả lời: “Tôi nghĩ rằng người giàu luôn giữ lời cam kết, và cam kết của tôi là với cha cậu vừa rồi. Giờ thì mấy ông bạn đang đợi tôi, chào cậu”. Dù ông ấy đã bỏ đi, những gì ông nói đã lắng lại trong tôi.

Không gì trôi chảy trong đời tôi khi đó, nên tôi nhận thức ra vấn đề và dồn nhiệt huyết vào việc nghiên cứu người giàu và họ suy nghĩ thế nào. Tôi học tất cả những gì có thể về hoạt động bên trong trí óc con người, nhưng tập trung hàng đầu vào tâm lý học liên quan đến tiền bạc và thành công. Tôi phát hiện rằng đó là sự thật: người giàu đúng là suy nghĩ khác người nghèo, thậm chí khác giới trung lưu. Tình cờ, tôi nhận ra những suy nghĩ của chính tôi đã kéo tôi lại, xa khỏi sự giàu có thế nào. Quan trọng hơn, tôi đã học được một số kỹ năng và phương pháp để có thể điều chỉnh trí óc mình sao cho tôi có thể suy nghĩ theo đúng cách như người giàu nghĩ.

Cuối cùng, tôi nói: “Tu luyện thế đủ rồi, hãy đưa chúng vào thử nghiệm” Tôi quyết định khởi đầu một việc kinh doanh mới. Tôi đã mở một trong những trung tâm rèn luyện sức khỏe đầu tiên ở Bắc Mỹ. Tôi không hề có tiền, nên đã phải vay 2000 đôla vào Visa card để triển khai việc kinh doanh. Tôi bắt đầu áp dụng những gì tôi học được bằng cách làm theo người giàu, cả trong nguyên tắc kinh doanh và trong suy nghĩ chiến lược. Điều đầu tiên tôi làm là cam kết thành công và tham gia cuộc chơi để thắng. Tôi thề tôi sẽ tập trung và sẽ không cân nhắc bỏ việc kinh doanh này trước khi tôi trở thành triệu phú hoặc hơn thế. Điều đó hoàn toàn khác so với các cố gắng của tôi trước đó, khi mà, vì tôi luôn suy nghĩ ngắn hạn nên luôn vô tình vướng víu vào những “cơ hội” khác hoặc vào những khó khăn ngoài lề.

Tôi cũng bắt đầu thử thách tinh thần mình mỗi khi tôi nghĩ về vấn đề tài chính một cách tiêu cực hay không hỗ trợ. Trước đó, tôi tin rằng trí óc tôi nói gì đều là đúng. Rồi tôi học được là trong nhiều trường hợp, trí óc tôi chính là cản trở đến thành công lớn nhất. Tôi chọn không suy nghĩ theo những cách không làm tôi tăng sức mạnh hướng tới thành công nữa. Tôi áp dụng từng nguyên tắc và tất cả những nguyên tắc đó bạn sẽ học trong cuốn sách này. Có hiệu quả không ư? Bạn ạ, có hiệu quả!

Việc kinh doanh của tôi đã thành công đến mức tôi đã mở thêm mười trung tâm trong chỉ có hai năm rưỡi. Rồi tôi bán lại một nửa cổ phần cho một công ty trong danh sách 500 Fortune với giá 1,6 triệu đô la.

Sau đó, tôi chuyển đến San Diego đầy nắng. Tôi dành vài năm để trau chuốt lại các chiến lược của mình rồi bắt đầu làm tư vấn kinh doanh cho từng người, từng người một. Tôi cho rằng điều đó khá hiệu quả vì họ liên tục mang bạn bè, đối tác, liên danh tới các buổi tư vấn của chúng tôi. Không lâu sau đó tôi đã đào tạo cho các nhóm mười, có khi hai mươi người cùng lúc.

Một khách hàng của tôi gợi ý rằng tôi có thể mở hẳn một trường học. Tôi cho rằng đó là ý tưởng hay, nên đã thực hiện. Tôi lập Trường Kinh doanh Thông minh Đường phố và dạy hàng nghìn người khắp bắc Mỹ về chiến lược kinh doanh “street-smart” để thành công nhanh.

Khi đi lại dọc ngang lục địa để thực hiện các khóa dạy của mình tôi để ý thấy một điều lạ: bạn có thể thấy hai người ngồi cạnh nhau trong một lớp, học chính xác cùng những nguyên tắc và chiến lược kinh doanh, một người sẽ dùng các công cụ đó và đi thẳng tới thành công. Nhưng bạn nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra với người ngồi bên cạnh? Câu trả lời là: không nhiều!

Đó là khi mọi điều chỉ rõ rằng dù cho bạn có thể có công cụ tuyệt vời nhất thế giới trong tay, nhưng nếu bạn có lỗ rò rỉ trong “hộp dụng cụ” (cái đầu bạn, trí óc bạn), bạn vẫn sẽ có vấn đề. Vì vậy, tôi thiết kế một chương trình gọi là chuyên sâu về tư duy làm giàu (Millionaire Mind Intensive) dựa trên mục tiêu tinh thần nội tâm của thành công và tiền bạc. Khi tôi kết hợp mục tiêu tinh thần nội tâm (trí óc bạn) với các mục tiêu bên ngoài (những kỹ năng), thường là kết quả của mọi người đều tăng vọt vượt trần! Và đó là điều bạn sẽ học trong cuốn sách này: làm sao làm chủ được mục tiêu tinh thần của thành công và tiền bạc để chiến thắng các mục tiêu của tiền bạc – làm sao suy nghĩ giàu có để trở nên giàu có!

Mọi người thường hỏi tôi, thành công của tôi đến một lần hay liên tục. Tôi xin trả lời thế này: dùng chính xác những nguyên tắc tôi dạy, tôi đã thu được hàng triệu và hàng triệu đô la và tôi đã là nhiều-nhiều lần triệu phú. Dường như mọi đầu tư và kinh doanh của tôi đều tăng vọt. Một số người nói là tôi có “Bàn tay Midas”, tất cả những gì tôi tham gia đều biến thành vàng. Họ đúng, nhưng điều họ không nhận ra là có Bàn tay Midas chỉ đơn giản là cách nói khác của việc có kế hoạch tài chính trong tiềm thức thành công. Đó chính là điều bạn sẽ biết khi bạn học được các nguyên tắc và áp dụng chúng.

Khi vào đầu các khóa học Millionaire Mind của chúng tôi, tôi thường hỏi mọi người, “Bao nhiêu người trong số các bạn đến để học?” Đó là một câu hỏi bẫy bởi vì như tác giả John Billings đã nói, “Không phải cái chúng ta không biết ngăn chúng ta thành công; Chính cái chúng ta biết mà như không biết là cản trở lớn nhất của chúng ta”. Cuốn sách này không phải chủ yếu nói về việc học mà là về việc không được học! Việc bạn nhận ra cách bạn suy nghĩ và hành động bấy nay đã đưa bạn đến tình trạng chính xác của bạn hiện nay như thế nào, là rất quan trọng.

Nếu bạn rất giàu có và hạnh phúc, thật tuyệt. Nhưng nếu không, tôi xin mời bạn cân nhắc lại một số khả năng có thể không phù hợp với những gì bạn cho là đúng hoặc thậm chí chấp nhận được đối với bạn.

Mặc dù tôi đề nghị các bạn không tin những gì tôi nói và tôi muốn bạn thử lại các giả thiết đó trong chính cuộc sống của bạn, tôi sẽ yêu cầu bạn tin tưởng những ý tưởng bạn sẽ đọc. Không phải vì bạn quen biết tôi trực tiếp, mà vì hàng nghìn và hàng nghìn người đã thay đổi cuộc đời họ nhờ kết quả của các nguyên tắc trong cuốn sách.

Nói về sự tin tưởng, nó nhắc tôi nhớ đến một trong những câu chuyện yêu thích của tôi. Đó là về một người đàn ông đi trên vách đá và bất ngờ mất thăng bằng, trượt chân và ngã xuống. May mắn, anh ta kịp tỉnh táo bám vào mép đá, và treo lơ lửng ở đó. Anh ta bị treo ở đó, và cứ bị treo ở đó mãi, cuối cùng kêu lên: “Có ai trên đó có thể cứu tôi không?” Không có trả lời. Anh ta cứ gọi, và gọi mãi. Cuối cùng, có một giọng từ phía trên bầu trời vọng xuống trả lời: “Ông Trời đây. Tôi có thể giúp anh. Hãy thả tay ra và hãy tin tưởng.” Tiếp theo bạn nghe thấy: “Có ai khác trên đó có thể giúp tôi không?”

Bài học thật đơn giản. Nếu bạn muốn tiến lên một nấc cao hơn trong cuộc sống, bạn phải sẵn sàng từ bỏ một số cách nghĩ và cách sống cũ để chấp nhận cái mới. Kết quả sẽ tự nó trả lời.

Author:Nguyễn Văn Nhân

Tùy chỉnh số bài hiện trong trang Label cho Blogger

2
COM

Khi click để load một Label, mặc định Blogger sẽ hiển thị 20 bài viết mới nhất, nếu muốn hiển thị nhiều hơn hoặc ít hơn 20 bài trên trang Label bạn hoàn toàn có thể thực hiện được bằng cách thêm một code trong chỉnh sửa HTML của blog.

Cách thức thực hiện như sau:
< 1 > . Truy cập vào Blogger Dashboard  > Layout  >  Edit HTML  >  và click chọn vào ô check “Expand Widget Templates” để Mở rộng mẫu tiện ích
< 2 > . Tìm đoạn code như dưới:
a expr:href='data:label.url
< 3 > . Thay thế đoạn code trên bằng đoạn mã sau:
a expr:href='data:label.url + "?max-results=10"
- Thay đổi giá trị 10 thành số bài viết mà bạn muốn hiển thị trong trang Label.
Tùy vào mỗi mẫu Blogger khác nhau sẽ có số lượng đoạn code :a expr:href='data:label.url có thể sẽ khác nhau, bạn hãy tìm và thay thế hết như hướng dẫn trên.
Chúc các bạn thành công !!!

Author:Nguyễn Văn Nhân

Đưa website vào các công cụ tìm kiếm google,yahoo..

1
COM
Nếu bạn muốn thu hút traffic từ các công cụ tìm kiếm, một điều chắc chắn bạn phải làm là hãy cho các Search Engines biết sự tồn tại của Website bạn trên mạng Internet.
Hiện nay có hàng ngàn Search Engines, nhưng thực chất chỉ có một vài công cụ tìm kiếm thường được sử dụng bởi những người lướt Web.


Google

Google, Yahoo, MSN, AOL, Ask (trước đây là Ask Jeeves) là những cái tên phổ biến nhất trên thế giới công cụ tìm kiếm. Tuy nhiên, bạn không cần nhớ những cái tên khác ngoại trừ 3 cái tên Google, Yahoo và MSN. Theo thứ tự, đây là 3 công cụ phổ biến nhất hiện nay. Tất cả các công cụ tìm kiếm khác hầu hết đều lấy kết quả tìm kiếm từ 3 công cụ trên. Theo thống kê 3 công cụ tìm kiếm trên chiếm khoảng 98% traffic tìm kiếm và khoảng 2% dành cho tất cả những Search Engines còn lại.

Cách submit Website của bạn vào 3 cộng cụ chính này.

Để được các công cụ tìm kiếm biết đến sự hiện diện của bạn, công việc đầu tiên là bạn phải submit (đăng ký) trang Web của bạn vào các Search Engines đó. Công việc này còn gọi là Search Engine Submission. Công việc rất đơn giản, bạn chỉ cần truy cập vào 3 đường dẫn sau rồi làm theo hướng dẫn trong đó:
o Đối với Google: http://www.google.com/addurl/

o Đối với Yahoo: http://submit.search.yahoo.com

o Đối với MSN: http://search.msn.com/docs/submit.aspx
Bạn không nên vội vàng, hãy kiên nhẫn chờ đợi một vài tuần, thậm chí có thể là hàng tháng Website của bạn mới xuất hiện trên Google và Yahoo (đối với các Website mới). MSN thường crawl trang Web của bạn nhanh hơn.
Được liệt kê dễ dàng.
Nếu muốn trang Web của bạn được crawl bởi 3 công cụ tìm kiếm chính này thì bạn phải thu hút được link từ những site có chỉ số Page Rank càng cao càng tốt. Những trang này được các Search Engines crawl thường xuyên nên trang của bạn cũng sẽ được crawl cùng với những trang này.
Không nên lặp lại việc submit Website của bạn vào các công cụ tìm kiếm.
Nếu bạn không biết cách làm thế nào để link với những trang có chỉ số Page Rank cao thì bạn nên submit bằng tay thông thường vào các Search Engines, tuy nhiên đừng submit đi submit lại nhiều lần. Điều này sẽ khiến các công cụ tìm kiếm tưởng là bạn đang spam submit và sẽ ban Website của bạn.
Website của bạn chưa được nằm vào “danh sách”?

Nếu trang của bạn vẫn chưa được liệt kê trên các công cụ tìm kiếm, bạn nên xem lại site của bạn xem có lỗi kỹ thuật nào không. Bạn có copy nội dung không? Bạn có liên kết với các trang kém chất lượng không? vv… Hãy chỉnh sửa ngay khi bạn phát hiện ra.

Đặc biệt, nếu site của bạn vẫn chưa được index bởi Google, bạn hãy tìm các hướng dẫn dành cho Webmaster, hãy đọc kỹ và xem những gì nên làm và những gì không nên làm cho Website của bạn.

Nguồn: tinhoc2.net

Đặc Quyền Của Tuổi Trẻ

0
COM
Hôm nay chị bạn tôi về nhà từ ngoài cửa đã hớn hở khoe: Chị xin được việc part-time rồi nhé! Hỏi kĩ hơn được biết việc tư vấn ăn uống dạng on-call ở một bệnh viện nhỏ với mức lương 18USD /giờ và đến đó mất hơn một giờ lái xe cả đi lẫn về. Và chị ấy từng là quản lý một nhà hàng lớn, đồng thời là tư vấn viên fulltime ở ba bệnh viện. Và bây giờ hớn hở vì xin được một công việc part-time tầm thường. Tôi chúc mừng chị và không hỏi nhiều. Vì tôi hiểu, chị chấp nhận bỏ tất cả để học MBA. Nhưng từ cái hớn hở ấy của chị, tôi bỗng muốn viết vài dòng gửi cho các bạn của tôi, những người trẻ như tôi

Chúng ta đang có cái người đời thường nhìn bằng một nụ cười mỉm hay vài câu buông xuống mỉa mai, cái mà thực ra đằng sau cái mỉm cười và mai mỉa ấy chính là cảm giác nuối tiếc vô bờ: Tuổi trẻ. Đặc quyền của tuổi thanh xuân, của tuổi trẻ không phải chỉ là một khuôn mặt không nếp nhăn, một đôi mắt trong trẻo, một nụ cười vô tư lự. Cũng không chỉ là quyền được phải lòng bất cứ ai hay quyền được ban phát cho bất cứ ai tình yêu của mình. Mặc dù những cái đó là vô cùng qúy giá. Nhưng chúng ta còn có một điều cũng quý giá không kém: Nhiệt huyết và lý tưởng.
Có nhiều lý tưởng sống, nhưng tựu chung điều quan trọng nhất vẫn là sự nghiệp, nói đơn giản hơn là công việc.
Khi hai mươi, chúng ta có quyền mơ mình làm được bất cứ điều gì, có quyền lựa chọn và thay đổi, quyền được thức dậy mỗi sáng mai mà đầy ắp những dự định khác nhau, những thử thách khác nhau trong đầu.
Khi hai mươi, chúng ta có nhiệt huyết để dám thử bất cứ điều gì miễn là có thể dẫn đến những mơ ước của chúng ta.Khi hai mươi, ta là chủ của cuộc đời mình, dù chưa biết sẽ chèo lái nó về đâu.
tuoitre Đặc Quyền Của Tuổi Trẻ
Lý tưởng ấy, tôi cho là đặc quyền của tuổi trẻ, của dòng máu thanh xuân. Bởi vì mười năm nữa, bạn và tôi, chúng ta không còn có thể sống như thế nữa. Ta không có quyền mơ ước những điều xa xôi, ước mơ của chúng ta lúc đó là làm sao vợ/chồng hoặc con mình hạnh phúc. Làm sao để có một ngôi nhà với cuộc sống đầy đủ, làm sao để không những hôm nay mà ngày mai, ngày kia phải đủ đầy. Làm sao để con mình lớn lên không phải lo gì cả.
Chúng ta cũng không có quyền thức dậy mỗi sáng mai mà lựa chọn, mà đón nhận những thử thách. Ý nghĩ đầu tiên khi thức dậy của chúng ta lúc đó là công viêc hôm qua còn dang dở điều gì và ta phải giải quyết nốt ra sao, thử thách thì mạo hiểm quá vì cuộc sống của ta còn liên quan đến nhiều người.
Và nhiệt huyết, mười năm nữa thôi, bạn đừng ngạc nhiên nếu sức ì của tuổi ấy có thể làm nguội lạnh, đông cứng nhiệt huyết đang rừng rực cháy trong huyết quản của bạn bây giờ. Mười năm nữa, khi chúng ta ngồi bên nhau, chúng ta sẽ không còn nói đến công việc hay cuộc đời bằng cái sôi nổi của hôm nay nữa, chúng ta cũng sẽ xem cống hiến, say mê là những điều xa xỉ, và chúng ta sẽ cười vào những sôi nổi hôm nay của chúng ta, sẽ lại mỉm cười và mai mỉa.
Mười năm nhanh lắm, bạn biết không?
Vậy thì, khi chúng ta còn trẻ, khi ngọn lửa ấy vẫn rực cháy trong tim ta, trong mắt ta, khi bàn tay ta vẫn còn có sức mạnh của tuổi trẻ và bàn chân ta vẫn muốn leo lên đỉnh núi, bạn hãy tận dụng sức trẻ của mình được không? Tôi biết, chặng đường đầu nào cũng gian nan hết. Xung quanh bạn sẽ có những người may mắn, những người dùng một vài thủ đoạn để đi nhanh, đi dễ hơn bạn. Nhưng tôi cho rằng sự may mắn ấy không bao giờ là vĩnh viễn, nó chóng tàn và khi tàn thì chẳng còn gì cả, và thủ đoạn nào cũng có một sự trả giá nào đó cho dù ta đôi khi không nhìn thấy. Không gì bằng tự bước đi trên đôi chân của chính mình, nỗ lực bằng chính khả năng của mình, sức lực của mình. Bởi vì, cái gì không phải của mình thì vĩnh viễn cũng không phải của mình. Cái gì không thuộc về mình thì vĩnh viễn cũng không bao giờ là của bạn. Sự khó khăn, vất vả ban đầu ấy tôi nghĩ với tuổi trẻ có thể không là gì cả, chúng ta vẫn sống và xoay xở được. Nhưng khi già đi một chút thôi, bạn sẽ thấy nó vô cùng gian nan. Và khi đó thì ta không thể nói bắt đầu lại, hay chấp nhận thử thách, khó khăn để xây dựng điều gì nữa. Lúc đó, ta hoặc là an phận với những gì mình có dù lúc nào cũng bứt rứt, đau khổ, hoặc là bất mãn bằng những cách tiêu cực rồi lao vào những thủ đoạn xấu xa. Tôi hi vọng không ai trong chúng ta sẽ đến cái ngày quá muộn ấy.
Tôi biết, đọc những dòng này có bạn sẽ nghĩ: Nói thì dễ lắm, nhưng không đủ sống thì nói chi đến chuyện yêu nghề, muốn yêu phải sống được bằng nó đã. Tôi hiểu lắm, nhưng cái sự “đủ sống” ấy đối với chúng ta nhiều khi cũng vô cùng. Tôi cũng có những ngày khởi đầu khi công việc còn chưa đâu vào đâu, nhưng tôi có một con đường để đi tới và tôi không ngại làm rất nhiều những việc khác để kiếm tiền, chỉ để đủ sống và nuôi tình yêu công việc của tôi. Những ngày tháng ấy tôi cũng có lúc thấy nản lòng, thấy muốn buông xuôi mà chạy theo những việc khác dễ dàng đem lại cho tôi đồng tiền hơn. Nhưng tôi đã đi qua được những gian khó ấy. Tuổi trẻ mà, chúng ta nhiều khi không khỏi phải lòng một chiếc váy đẹp, một chiếc điện thoại nhiều tính năng hay một chiếc laptop đời mới.
Chúng ta cũng muốn đủ đầy như bè bạn, muốn đi du lịch hay tụ tập thoải mái như ai. Nhưng hãy tin tôi, những “phải lòng” ấy sẽ tan nhanh lắm. Một sớm mai thức dậy bạn sẽ không còn thích chiếc váy ấy, tiếng chuông điện thoại ấy hay không còn hào hứng với những cuộc chơi ấy nữa. Nhưng bạn sẽ hạnh phúc rất lâu với những thành công đầu tiên trong công việc, với một vài ngợi khen của đồng nghiệp, của đối tác, hay chỉ giản đơn là một câu cảm ơn nhiệt thành của khách hàng. Tin tôi đi, bạn sẽ thấy những tháng ngày gian khó ấy không sánh nổi với việc bạn bắt đầu có những thứ “của riêng mình, do mình, bởi mình” trong tay. Và không ai, không ai có thể lấy đi của bạn những điều đó.
Có thể vì tôi là một ’”workaholic” (tín đồ của công việc) như bạn bè vẫn thường trêu nên tôi có cách suy nghĩ này. Nhưng tôi tin đó chính là cuộc sống thực sự. Chị bạn tôi ở trên là một người có cách yêu và sống bằng lý tưởng như thế. Bạn thân của tôi làm hướng dẫn viên du lịch, khi vào nghề ai cũng nói “Con gái làm hướng dẫn viên thì vô duyên, rồi tàn phai nhan sắc, rồi lắm dèm pha” nhưng bạn tôi yêu công việc và không ngại những ban đầu khốn khó ấy. Bây giờ thì bạn rất hạnh phúc với nghề, không chỉ vì thu nhập khá, mà vì những người khách của bạn sau mỗi chuyến đi lại thành những người bạn thực sự, một thứ hạnh phúc không sánh được. Và rất nhiều, nhiều những người như thế nữa tôi đã gặp trong những hành trình của mình trên khắp thế giới.
Tôi vẫn nghĩ, cuộc đời ta sống có hai người bạn đời: Một là người ta tri kỷ cả đời, hai là sự nghiệp của ta. Cả hai người ấy, ta đều phải yêu tha thiết và không ngại cùng nhau vượt qua những gian khó, sóng gió của đời.
Chúng ta có tuổi trẻ để khởi đầu, tôi mong bạn hãy vững lòng mà vượt qua gian khó.
Tôi tin, tin một cách mãnh liệt vào thành công sau những ngày gian khó ấy.
Author:Nguyễn Văn Nhân

Làm giàu bằng trí óc, đừng làm giàu bằng chân tay.

0
COM
Nguyên gốc của nó là: Work smarter not harder. Một câu nói đi liền với một bài viết khá hay của một Việt kiều tại Canada, tất nhiên mình dịch không sát nghĩa một chút nào, cái này tùy vào cảm nhận của từng người. Sau khi đọc xong bài viết này, bạn có thể sẽ có cách dịch riêng của mình cũng nên. Bài viết lần đầu tiên đọc là do bà Lily giới thiệu, nay post lại cho mọi người cùng tham khảo nhé (Hello Kitty handbags).
Tôi đã kiếm tiền tại Canada như thế nào?
Đọc nhiều bài viết tôi thấy mỗi người có một cái nhìn riêng về đất nước này, nhưng những ý kiến đó không đủ để có thể nói là đấy là Canada. Có người sống một thời gian và vô cùng thích quốc gia này, nó như thiên đường với họ. Với người khác ờ cả chục năm hơn không thể thích được cái quốc gia thuế thì cao, luật thì nhiều, thu nhập thì khó khăn như Canada. Và cũng có người vừa đặt chân đúng ba tháng lập tức quay về. Với tôi Canada là đất nước:
* Về thời tiết:
Mùa đông – là mùa tôi rất thích. Bạn có thể đi lên phía bắc trượt tuyết, có thể đi đánh khúc côn cầu, có thể đi trượt băng trên những hồ bị đóng băng. Đất nước này không dành cho người dân quen xứ nóng. Đi chơi mùa đông rất vui với điều kiện là quen với nhiệt độ -10 đến -20 độ C. Buồn khi có bão tuyết, ngập cả mét là chuyện thường, đi làm còn chán huống gì đi chơi nhưng không phải ngày nào cũng bão nên mùa đông vẫn vui.
Mùa xuân – quả là hơi buồn khi tết Việt Nam đến nhưng bên này tuyết rơi dày đặc. Mùa này vợ tôi chuyên đi mua sắm. Tôi thì thích ra công viên chơi. Ngắm cây mọc chồi.
Mùa hè – mùa này chơi nhiều nhất, cắm trại, câu cá, chèo thuyền, bơi lội, du lịch, barbecue… kể không hết. Nhưng tôi không thích hè lắm, nóng những 36 độ.
Mùa thu – mùa này đi ngắm rừng lá đỏ, lên các công viên quốc gia, khối thứ để làm.
* Về thu nhập:
Theo trình dộ, làm quét dọn: lương căn bản 10,5 USD/giờ, kỹ sư 50 đến cả trăm ngàn hơn, quản lý 70 ngàn trở lên, bác sĩ: tối đa chính phủ cho phép là 250 ngàn. Luật sư: tuỳ theo danh tiếng và khả năng nữa triệu một năm không phải không thể (luật sư của tôi).
* Về nhà cửa:
Toronto nhà nhỏ xíu, khu xô bồ như Jane & Finch giá rất rẻ. Cũng căn nhà nhỏ như vậy ở trung tâm, hai triệu chưa chắc mua được. Còn bảo Canada không nhà to thì chạy thử qua Bridal Path của Toronto, căn nhà to như giá bán. Muốn to mà rẻ thì qua thành phố Mississauga hoặc Brampton.Vancouver thì còn mắc hơn, căn nhà gần sập có giá 500-600 ngàn, chẳng qua đất mắc chứ không phải nhà.
* Về thuế má, tài chính:
Mọi người đều có nghĩa vụ đóng thuế, đóng thuế thu nhập theo cấp lũy tiến, y hệt tính giá điện của Việt Nam, 40 ngàn đầu tiên 15%, 40 ngàn kế 22%, kế nữa là 26% và 29%. Kế là thuế HST, như VAT của Việt Nam, 13% mỗi món. Và rồi thuế nhà đất, thuế chuyển nhượng, khá nhiều thuế và theo cục thuế vụ cộng toàn bộ các khoản thuế má dân Canada phải chịu là 48% trên thu nhập. Rất là cao, nhưng có khác biệt lớn của người làm công và làm chủ. Người làm công, đóng đủ thuế thu nhập xong còn lại trang trải đủ thứ. Nên còn chẳng bao nhiêu. Làm chủ thì trang trải đủ thứ và khai báo các khoản đó là chi phí và giảm thuế thu nhập.
Ví dụ: người thường sau khi đóng thuế thu nhập còn lại sẽ trả nợ nhà. Làm chủ tuy có tiền mua nhà nhưng cứ mượn ngân hàng, cuối năm tiền lãi ngân hàng khai vào tiền được giảm thuế. Cách làm thì khá phức tạp, nhưng nói chung là thuế phải đóng của người giàu rất ít, thậm chí được giảm trừ gần hết, tiền thay vì đóng vào thuế thì vào căn nhà hay tài sản của bạn. Kế toán và luật sư tôi làm sao không biết nhưng đấy là cách tôi đóng thuế, và tất cả đều đúng theo luật.
* Về y tế:
So với một số các quốc gia châu Âu thì còn lâu mới bằng. Nhưng so với người láng giềng Mỹ thì là tuyệt vời. Sinh con vào viện một xu cũng không tốn. Quan điểm của sở y tế là người bệnh cho dù là thị trưởng hay thứ dân đều hưởng chế độ như nhau. Nhưng giàu hay đi bệnh viện tư, giống khách sạn hơn là bệnh viện, dĩ nhiên phải trả tiền.
* Về giáo dục:
Có nhiều trường nổi tiếng và bằng cấp khá quan trọng. Theo thống kê của sở thuế, nói chung bằng cấp càng cao thu nhập càng cao.
* Về chính trị:
Tôi là người Việt, có bầu hay không lá phiếu không ảnh hưởng các đảng tranh cử nên không quan tâm.
Tóm lại:
Đây là đất nước phát triển về mọi mặt nên trình độ người dân không theo kịp sẽ thấy rất khó sống. Muốn có tiền và thoải mái phải học. Không chỉ học về bằng cấp, phải biết về thuế, về tài chính, ngân hàng về luật pháp, về thủ tục, về quy định. Biết càng nhiều về thuế và tài chính cơ hội đồng tiền ở với bạn rất cao. Toàn bộ ở trên là về quốc gia tôi sống, còn phần sau là về bản thân, nếu không muốn các bạn có thể dừng tại đây.
Về bản thân, tôi là người có thể nói là thế hệ thứ hai bên Canada. Tôi học đại học bên Việt Nam, vào công ty nước ngoài, lương cao. Rồi qua đây định cư, cái bằng đại học xem như giấy lộn, lúc đầu không kiếm ra việc nên đi làm bán thời gian, cầm cây lau nhà, dọn vệ sinh, lương 8,5 USD/giờ. Sau chuyển qua làm contractor, đi sửa nhà, được 12 đến 15 USD/giờ. Nếu ai ra làm chủ và may mắn nhiều khách thì kiếm được 50-60 ngàn/năm hoặc hơn. Nhưng số đó ít, phần lớn người Việt làm thầu xây dựng kiếm được 30 đến 50 ngàn và thế là hết, cứ ngày này qua tháng nọ đi làm công việc như vậy. Sư phụ tôi làm 23 năm như vậy mua được căn nhà 500 ngàn với chiếc Lexus RX 350, và suốt ngày xuống Niagara Falls đánh bài.
Làm ba năm, một ngày có một khách hàng người Tây nhìn và nói: “Anh làm rất tốt, nhưng sao anh vẫn không giàu?”. Tôi trả lời tôi cũng không biết, tôi thực sự không biết vì sao tôi qua đây, chịu cái lạnh thấu xương -30 độ đón xe buýt đi làm và rồi tôi vẫn phải cày vất vả mỗi ngày. Hắn nhìn tôi và bảo: “Work smarter not harder! Mỗi người chỉ có 24 tiếng, lương 15 USD/giờ cày hết 24 tiếng là 360 USD không thể hơn được. Dùng tay kiếm tiền là thế. Dùng đầu kiếm tiền thì nhiều hơn, và nhiều nhất là dùng tiền kiếm tiền!”.
Nghe xong nghỉ làm, lấy tiền để dành đi học. Vào cao đẳng, trình độ tiếng Anh thấp quá phải đóng thêm tiền học tiếng Anh. Cày cục học ra trường, đi làm lương khá hơn. Làm được 2 năm lại nghỉ, vào đại học. Học ba năm ra trường, lại đi làm. Làm có kinh nghiệm nên đi thi bằng điện cấp 1 của Ontario. Rồi cấp 2, khó nhất là cấp 3, Master Electrician. Xong rồi thì đi làm. Thấy rằng có một số thiết bị điện chỉ có bằng của mình mới mua được, và một số công việc phải xin phép của Toronto Hydro, không có bằng đừng hòng đụng được, thế là xin nghỉ mở công ty, dù người chủ năn nỉ ở lại và sẵng sàng tăng lương ngay. Ah, giờ thì biết ai cần ai! Nhưng vẫn nghỉ và tự làm.
Làm một thời gian, một ngày có một người gọi đến thay sợi dây điện chính dẫn vào nhà, điện lực không bao giờ đồng ý cắt điện cho thay nên người thay phải có bằng như tôi, tôi tính 2.000 USD, hắn tròn mắt nhìn. Nhưng không có lựa chọn, trèo lên cột điện phải có giấy phép của điện lực, chọn tôi hoặc người tương đương, sau vài ngày khảo giá, gọi tôi làm, làm trong ba tiếng tiền vật liệu 400 USD, tôi kiếm 1600 USD trong ba tiếng. Giờ thì biết thế nào là “work smarter not harder”. Ngồi nhớ lại thời 10 USD/giờ, một bước lớn với tôi.
lam viec thong minh Làm giàu bằng trí óc, đừng làm giàu bằng chân tay.
Nếu biết cách dùng đầu óc của mình, những thứ như thế này không phải là quá xa xôi 4 Làm giàu bằng trí óc, đừng làm giàu bằng chân tay.
Cuối năm thu nhập khá cao, sở thuế gởi cho một thông báo, số tiền thuế tôi phải đóng còn hơn cả lương một năm người thường. Thế là chạy đi gặp kế toán, giảm được một số và hắn bảo năm sau gặp hắn từ đầu sổ sách cứ giao cho hắn. Lo xong sở thuế, có tiền dư ra đành đem vào ngân hàng đem cho người tư vấn đầu tư. Và lại học ra nhiều thứ, tiền lời từ chứng khoán không tính như thu nhập bình thường. Lời 100 đồng thì chỉ có 50 đồng chịu thuế. Và thế là tôi bước vào giai đoạn dùng tiền kiếm tiền. Làm nhiều thế nào cũng xảy ra rắc rối thưa kiện, sau đó thì lại phải kiếm luật sư. Thế là mỗi lần làm đều phải có hợp đồng kỹ càng, và hợp đồng giao cho luật sư viết. Rồi học được bảo hiểm, tôi mua bảo hiểm cho công việc của tôi, cho khách hàng của tôi, có chuyện gì bảo hiểm sẽ chi trả, thế là tôi bảo vệ tài sản của tôi khỏi sự may rủi.
Tôi viết có nhiều người không tin, nhưng có năm không những tôi không đóng mà sở thuế phải trả lại tiền cho tôi. Đơn giản nhất là đem chiếc xe hơi ra khỏi Canada, sở thuế sẽ phải trả lại tiền thuế 13% trên giá trị còn lại của chiếc xe hơi.
Giờ tôi chơi qua tàu, phải nói món này tốn tiền, tiền bến bãi, tiền bảo dưỡng, dầu chạy máy nhưng Canada có những hồ nước ngọt cực lớn nên khá là thú vị khi đi bằng du thuyền.
Tóm lại, Canada có thể phù hợp với bạn có thể không. Người càng học hỏi càng suy nghĩ nhiều thì tiền sẽ càng nhiều. Đồng ý là phải có chút may mắn, nhưng quốc gia này không phát triển dựa trên sự may rủi, bạn cũng đừng than thở mình nghèo vì xui. Có người bảo tôi giàu, nhưng tôi bảo tôi quen biết nhiều người Việt còn giàu hơn tôi rất nhiều. Tôi thấy hạnh phúc chứ tôi không thấy tôi giàu. Bạn có thể sống cuộc sống chúng tôi gọi là “Canadians live paycheck to paycheck”. Đi làm lĩnh lương sống hết tháng là hết tiền, lại chờ lĩnh lương. Không cần nghĩ nhiều, con cái có chính phủ lo, về già chính phủ cũng lo, bệnh tật chính phủ lo và rất đơn giản là chính phủ sẽ thu tiền của bạn để lo còn bạn thì không có tiền. Hay bạn chọn cách sống là bạn chiếm phần lo nghĩ thì bạn sẽ có tiền.
Hãy suy nghĩ, hành động và chọn cho mình cách sống riêng như tôi làm. Tôi chơi đến nỗi vợ tôi than phiền rằng một năm tôi chơi hết nửa năm. Tôi làm đúng 6 tháng còn lại tôi có tiền từ đầu tư, tiền cho thuê nhà, tiền cổ phiếu… Tôi chỉ nói về ý kiến của tôi, còn nhìn nhận tốt xấu là do bản thân mỗi người. Chúc những ai đang hành động sẽ thành công, những ai đang suy nghĩ hãy hành động, và những ai chưa từng nghĩ hãy bắt đầu suy ngẫm.
Richard Lee
Author:Nguyễn Văn Nhân

Có ích? Có thích? Có nhích?

0
COM

Sống trên đời có vô vàn việc khó, song khó nhất vẫn là việc… ra quyết định, đối mặt với những lựa chọn mà nghĩ mãi không rõ đúng sai, không tính được bên nào thiệt hơn. Thêm áp lực thời gian nữa thì ôi thôi, chúng ta có thể căng thẳng tới mức buông xuôi. Nếu bạn đang gặp một rắc rối nào đó thì bài viết này là một giải pháp cho thứ-ai-cũng-phải-đối-mặt này, và nhiều hơn thế nữa.
SỰ KÌ DIỆU CỦA NHỮNG CÂU HỎI
Đố bạn : “Cái gì luôn ở đằng trước bạn, mà bạn không bao giờ nhìn thấy?”. Nếu bạn trả lời được câu đố này, thì mình tin là chúng đang khiến bạn suy nghĩ sâu xa một điều gì đó. Còn nếu bạn chưa trả lời được, thì mình tin rằng khi đang đọc đến dòng này, bạn vẫn đang nghĩ về đáp án. Đừng lo, đáp án ở phía cuối bài nên hãy cứ kiên nhẫn đọc tiếp.
Điều mình muốn nói ở đây là sự kì diệu của những câu hỏi! Nó bắt đầu óc chúng ta phải hoạt động, hoạt động một cách nghiêm túc. Đó cũng chính là lý do mà nhiều diễn giả thường bắt đầu bài nói chuyện thu hút của họ bằng một câu hỏi thú vị. Và hãy để các câu hỏi dưới đây kích thích trí não bạn!

cau hoi cho tuong lai Có ích? Có thích? Có nhích?
Có ích? Có thích? Có nhích?
BẠN THƯỜNG GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ NHƯ THẾ NÀO?
Khi đối mặt với một vấn đề, bạn thường làm gì? lao vào giải quyết vấn đề? hay tìm cách  tránh nó? Tin buồn là cả hai cách này thường không phải là tối ưu nhất. Hãy tưởng tượng vấn đề giống như hòn đá hiện ra trên đường chúng ta tới mục tiêu.
Với cách thứ nhất, bạn sẽ trở thành chuyên gia đập đá, theo luật hấp dẫn, bạn càng tập trung vào vấn đề, thì vấn đề sẽ càng nảy sinh, suy ra bạn sẽ phải đập đá liên tục cho tới khi mỏi tay rã rời. Tương tự với cách hai, bạn sẽ liên tục phải vất vả để né tránh những cơn mưa đá ngày càng nhiều!
CÁCH HỮU HIỆU NHẤT ĐỂ GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ?
Đơn giản là nghĩ rằng chẳng có hòn đá nào cả, chẳng có vấn đề nào cả! Mới nghe thì thật vô lý, song có một sự thật mà có thể bạn sẽ chưa tin ngay, song bạn hãy tự kiểm chứng: “99% mọi vấn đề từ to đến nhỏ thường là do chúng ta vẽ ra trong đầu, mọi sự thường không đến nỗi tồi tệ như chúng ta nghĩ” (1% còn lại chắc dính dáng tới việc phải vào viện soi lại đầu óc ^^!)
Hãy nghiệm lại xem, có bao lần bạn hoặc người thân bạn lo nghĩ về một điều gì đó, song cuối cùng mọi thứ đều tốt đẹp, và đáng nhẽ ra thay vì phải quá lo lắng như vậy ta có thể làm việc khác giá trị hơn?
manychoices Có ích? Có thích? Có nhích?

TẤT CẢ CHỈ LÀ NHỮNG TÌNH HUỐNG!

Từ khi nhận ra điều này, mình luôn tâm niệm mọi “vấn đề” xảy đến, những thứ không như mong muốn… tất cả đều là những tình huống được cuộc sống tạo ra để thử thách mình, hoặc để tạo thêm cơ hội cho mình phát triển.
Kĩ xảo ở đây là khi bạn nhìn nhận mọi thứ đều là tình huống, khi đó bạn luôn có quyền lựa chọn. Hơn nữa, khi bạn nghĩ rằng đó là thử thách, là cơ hội, bạn sẽ có cảm hứng để chiến đấu hơn là nghĩ rằng chúng là cái gai trong mắt, tất nhiên theo phản xạ bạn sẽ muốn nhắm mắt lại ngay để khỏi đau mắt!
SAU ĐÓ SAO NỮA HẢ MR. “TÌNH HUỐNG”?
(một số người gọi mình như vậy khi mình chia sẻ bí quyết này với họ)
Sau khi đã coi mọi vấn đề như một tình huống, thì tình huống mà bạn rơi vào sẽ là đưa ra những sự lựa chọn, rồi ra quyết định. Đây mới là “vấn đề” chính của chúng ta, và thường mọi người bị mắc kẹt lâu nhất ở đoạn này. Đến lúc này, thì chúng ta cần tới sự kì diệu của những câu hỏi.
Và sau hơn 1 năm trải nghiệm sống đơn giản, mình đã rút ra cho bản thân một bộ 3 câu hỏi thú vị. Có thể ví như 3 anh chàng ngự lâm quân hỗ trợ đắc lực cho bạn trong quá trình ra những quyết định hiệu quả nhất!

3 CÂU HỎI KẾT LIỄU BĂN KHOĂN?

Dưới đây là bộ 3 câu hỏi giúp bạn so sánh một cách khá toàn diện & khách quan giữa các lựa chọn. Bạn hãy kẻ một bảng với các cột là những lựa chọn, các hàng là câu trả lời cho 3 câu hỏi dưới đây.
Với một số câu hỏi, có thể bạn sẽ cần thêm tư vấn của một số người có kinh nghiệm và bạn tin tưởng. Tuy nhiên, hãy nhớ rằng, lựa chọn cuối cùng vẫn là ở bạn, cho dù mọi người có khuyên bạn điều gì đi nữa thì cuộc đời bạn là… của bạn.
iStock 000000942778Small e1315783585901 Có ích? Có thích? Có nhích?
Ta có nhích không?
#1 – Có thích không?
Lựa chọn đó có khiến bạn cảm thấy thích thú không? có truyền cảm hứng cho bạn không? trái tim bạn có xốn xang, có đập nhanh hơn, toàn thân bạn có rung lên mỗi nghĩ về lựa chọn đó hay không?
#2 – Có ích không?
Trái tim đã lên tiếng, cảm xúc đã được thỏa mãn, bây giờ tới lượt tâm trí. Hãy xem lựa chọn đó có đem lại một giá trị tốt đẹp (tinh thần/vật chất) cho bản thân bạn? cũng như cho người khác?
#3 – Có nhích không?
Khi tâm trí và trái tim bạn đã thỏa mãn, hãy xem xét lựa chọn đó có phù hợp với quy luật xã hội, có giúp bạn nhích lên không – tức là giúp bạn phát triển, giúp bạn thăng tiến mà không động chạm tới quyền lợi của người khác không?
Có thể có những trường hợp khi bạn đã trả lời có với 3 câu hỏi trên mà vẫn bạn vẫn băn khoăn giữa hai lựa chọn. Thì có thể là 2 lựa chọn đó có kết quả tương đương, lúc đó bạn có thể tìm thêm thông tin để cân nhắc, hoặc đơn giản là… dùng xúc sắc!

ĐỂ KHÔNG BAO GIỜ PHẢI HỐI TIẾC

Thường con người chúng ta có một tâm lý hay nuối tiếc, sau khi lựa chọn đi bên này rồi, đi được một lúc chúng ta hay ngoái lại bên kia.
Kinh nghiệm của một người bạn truyền lại cho mình là, hãy thiết lập một nguyên tắc để không bao giờ phải tiếc nuối là… khi đã phân tích kĩ càng các lựa chọn và quyết định rồi thì cứ thế mà tiến, đừng ngoái đầu nhìn lại.
Con đường nào cũng sẽ đều tới cùng một đích nếu bạn kiên trì và phát huy hết tài năng của mình trên con đường đó, những người không tới đích họ mong muốn, đơn giản là họ đã không đi hết nó ^^!
never give up Có ích? Có thích? Có nhích?
Đừng bao giờ bỏ cuộc
Và cuối cùng như đã hứa, câu trả lời cho câu đó “Cái gì luôn ở đằng trước bạn, mà bạn không bao giờ nhìn thấy?” Đó chính là TƯƠNG LAI.
Vì chúng ta không biết trước tương lai, nên sẽ không có lựa chọn nào là hoàn hảo, hãy cứ bước những bước đầu tiên và sự hoàn hảo sẽ đến trên con đường bạn đi. Cách tốt nhất để không bao giờ phải hối tiếc… là đừng bao giờ bỏ cuộc
“theo mrlive.org”

Author:Nguyễn Văn Nhân